Trời chiều đổ mưa lất phất. Con hẻm nhỏ tối om, nước đọng từng vũng. Ông Tư ngồi co ro trước hiên nhà, cái áo mưa rách khoác hờ trên vai, đôi dép tổ ong mòn vẹt. Cả ngày ông chạy xe ôm, được đúng ba cuốc, chưa đủ tiền đổ xăng.
Trong túi chỉ còn hơn hai chục nghìn.
Ông lấy ra, nhìn một lúc lâu, rồi lại nhét vào. Đó là tiền mua thuốc cho vợ ở nhà. Bà nằm đã mấy tháng, ho suốt đêm, mỗi lần ho là ông lại giật mình tỉnh giấc, chỉ biết ngồi dậy xoa lưng cho bà, không biết làm gì hơn.
Mưa nặng hạt hơn.
Một thằng bé bán vé số chạy ngang, chân đất, người ướt sũng. Nó chìa xấp vé ra:
“Chú mua giúp con tờ đi chú…”
Ông Tư nhìn nó. Ánh mắt nó giống hệt thằng con ông hồi nhỏ. Cái thằng đã bỏ đi làm công trình đo đạc máy RTK tận đâu đó, mấy năm rồi không về. Điện thoại thì tắt, hỏi thăm cũng chẳng ai biết.
Ông thở dài, móc hai chục nghìn ra mua đại một tờ.
“Con cảm ơn chú.”
Thằng bé cười, chạy đi trong mưa.

Ông cầm tờ vé số, nhìn dãy số mà không buồn nhớ. Ông không mong trúng. Cả đời ông chưa từng tin mấy thứ đổi đời.
Ông chỉ mong… ngày mai trời đừng mưa.
Để còn có người gọi xe.
Để còn tiền mua thuốc.
Để bà ở nhà… đỡ ho hơn một chút.
Tối đó, ông về nhà. Căn phòng trọ ẩm thấp, mùi thuốc và mùi ẩm mốc quyện vào nhau.
Bà nằm đó, quay mặt vào tường.
Ông gọi:
“Bà ơi, tui về rồi…”
Không có tiếng trả lời.
Ông bước lại gần, tay run run chạm vào vai bà.
Lạnh.
Ông đứng chết lặng.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi đều đều, như chưa từng quan tâm trong căn phòng nhỏ vừa có một người… lặng lẽ rời đi.
Sáng hôm sau, người ta thấy ông Tư vẫn ngồi trước hiên nhà.
Trên tay là tờ vé số hôm qua.
Kết quả… trúng giải đặc biệt.
Nhưng ông chỉ nhìn một lúc, rồi gấp lại.
Chậm rãi.
Không cười.
Không nói.
Chỉ có mưa… vẫn rơi.











