Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Khương Ngu

Tiểu phẩn truyện hài về Khương ngu tiếu lâm

Chương 1 Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Khương Ngu

🌫️ Trời đất bỗng tối sầm, mây cuộn thành vòng xoáy.

Người trong giang hồ chưa kịp định thần thì đã nghe tiếng quát như sấm nổ:

“Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Khương Ngu!!!” ⚡

Lập tức, một luồng kình lực bạo liệt tỏa ra, cuồn cuộn như sóng thần, quét sạch bụi cát mấy dặm. Mặt đất nứt toác, cây cối rạp xuống.

Khương Ngu chỉ kịp mở miệng gào lên một tiếng:
“Ối giời ơi, lại là nó…”

Chưa dứt câu, thân hình hắn đã bị chưởng phong hất văng, xoay mười mấy vòng trên không rồi cắm đầu xuống đất, chỉ còn hai cái chân ngọ nguậy.

Giang hồ đồng loạt im lặng. Ai nấy thì thầm:
“Trời ơi… chiêu này đúng là độc nhất vô nhị, ai trúng phải thì… ngu thật sự!” 🤯


Chương 2 Bủm! Bủm! Bẹp! Bẹp!

Chưởng kình vừa xuất, trời long đất lở, cát bụi cuồn cuộn. Nhưng giữa tiếng gió rít, ai nấy lại nghe kèm theo loạt âm thanh lạ tai:

“Bủm! Bủm! Bẹp! Bẹp!” 💨💥

Âm hưởng vang vọng như sấm rền xen lẫn… tiếng bụng đói cồn cào. Người xem bàng hoàng, không rõ đây là tuyệt kỹ võ lâm hay… tuyệt chiêu dạ dày.

Khương Ngu đứng giữa tâm bão, mặt xanh như tàu lá, mồm méo xệch:
“Trời đất ạ… đây không phải võ công, đây là… ám khí mùi vị!” 🤢

Ngay lập tức, hắn loạng choạng, ngã nhào, để lại sau lưng tiếng “pặc pặc” nhỏ giọt, khói xám bốc lên như sương mù chiến trường.

Giữa quảng trường loạn phong, kình khí đang dâng cuộn. Đột nhiên, người thi triển “Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu” không vung tay, cũng chẳng vận chưởng bằng lòng bàn tay…

Mà bất ngờ xoay người, hạ tấn, tụ khí dồn về hậu môn.

Một tiếng “BỦM!!!” vang dội trời đất.

⚡💨 Khí kình từ lỗ đít phóng ra như sấm sét, mang theo chưởng lực xoáy cuộn, cát bụi tung trời, cả đám người xem chỉ thấy khói mù mịt, tai ù đi vì chấn động.

Khương Ngu hứng trọn luồng “hậu chưởng”, lập tức bay thẳng mười trượng, miệng gào thét:
“Á á á… võ công gì kỳ quái thế nàyyyy!!!” 🤯

Cả võ lâm nhất tề bàng hoàng, ghi vào sử sách:
“Đít chưởng thần công – độc bộ thiên hạ, vô địch giang hồ.”

Giữa chốn giang hồ hỗn loạn, tiếng quát rung động trời đất:

“Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Khương Ngu!!!” ⚡

Không phải chưởng tay, không phải quyền cước… mà là một luồng kình lực cực mạnh, phóng thẳng từ lỗ đít.

“Bủm! Bẹp! Bủm! Bẹp!” 💨💥

Âm thanh vang dội như trống trận, nhịp điệu dồn dập, mùi vị xộc thẳng vào mặt đối thủ. Cát bụi bốc lên mịt mù, cây cối nghiêng ngả.

Khương Ngu hứng trọn loạt “đít chưởng”, chỉ kịp hét lên:
“Ôi giang hồ ơi, tuyệt chiêu gì mà nhục nhã thế này?!!” 🤢

Thân hắn bay vút ra xa, lăn lông lốc xuống dốc núi, vừa lăn vừa kêu “oái oái”, để lại một vệt khói vàng vàng bí ẩn phía sau…

——————–

Chương 3 – Khương Ngu luyện công báo thù

Sau trận bại nhục vì Đít Chưởng Thần Công, Khương Ngu trở về thôn nhỏ, mặt mũi u ám, mùi tanh còn vương trong quần áo. Dân làng thấy hắn thì bịt mũi chạy xa, trẻ con thì chỉ tay cười ngặt nghẽo:

“Ô kìa, Khương Ngu lại ăn chưởng bằng đít kìa, hôi quáaa!” 🤣

Khương Ngu phẫn nộ, nghiến răng kèn kẹt:
“Không thể để giang hồ cười ta mãi! Ta… phải luyện tuyệt học để báo thù!” ⚡

Đêm đó, hắn lần mò vào Cốc Thối Thiên Nhiên, nơi tương truyền cất giữ bí kíp Hậu Khí Tâm Pháp. Trong cốc, mùi xộc lên nồng nặc, khói vàng quẩn quanh. Giữa bãi đá rêu phong, hắn tìm thấy một cuốn sách bọc da trâu, bên ngoài khắc bốn chữ:

“Càn Khôn Thối Kinh” 💨📜

Hắn run tay mở ra, thấy hàng chữ nhỏ:
“Người luyện công này, phải nhịn ăn ba ngày, chỉ nuốt đậu thối và trứng vịt lộn, vận khí xuống Đan Điền Hậu… khi thành tựu, đít chưởng có thể phá núi, xé trời.”

Khương Ngu hét lớn:
“Được! Ta sẽ trở thành Đệ Nhất Hậu Khí Chưởng Giả! Kẻ dùng đít đánh ta, ta sẽ dùng đít mạnh hơn để trả lại gấp bội!” 🔥

————

Chương 4 – Hậu môn khai khí

Khương Ngu ngồi xếp bằng giữa Cốc Thối Thiên Nhiên, xung quanh chỉ toàn đậu thối, mắm tôm, trứng vịt lộn để lâu ngày… Mùi bốc lên nồng nặc, đến cả ruồi muỗi cũng lảo đảo bay loạng choạng. 🦟🤢

Hắn nuốt ực từng miếng, vận khí theo đúng tâm pháp: “Hít vào bằng mũi, nén khí xuống bụng, dồn kình ra hậu môn.”

Ban đầu chỉ nghe tiếng “bụp bụp” nhỏ, tựa hồ như trẻ con ném pháo lép. Hắn nhíu mày:
“Không được… lực còn yếu quá! Ta phải tiếp tục!” 💪

Ba ngày sau, tiếng đã vang hơn: “BÙM! BẸP!”. Cả hang động rung chuyển, chim chóc bay tán loạn, rắn rết bỏ chạy tán loạn. 🐍🕊️

Đến ngày thứ bảy, Khương Ngu hét lớn:
“Càn Khôn Thối Kinh – Tiểu Thành!” ⚡

Một luồng khói vàng phụt ra, đập vào vách núi, để lại dấu cháy xém hình… vòng tròn kỳ dị. Đất đá vỡ toác, nước suối đổi màu. Cá chết nổi lềnh bềnh, bụng phình to, mặt méo xệch. 🐟💀

Khương Ngu cười ha hả, ánh mắt đỏ ngầu:
“Giang hồ chờ đấy! Một ngày không xa… ta sẽ dùng Đít Chưởng của chính mình, lật ngược cục diện, báo mối nhục ngàn thu!”

——————

Chương 5 – Lần đầu thử sức

Sau bảy ngày khổ luyện trong Cốc Thối Thiên Nhiên, Khương Ngu bước ra với dáng vẻ khác hẳn. Quần áo hắn rách nát vì sức ép khí kình, tóc tai dựng đứng, đôi mắt ánh lên vẻ điên dại.

Đi qua cổng làng, mấy đứa trẻ lại nhao nhao:
“Ố kìa, thằng ăn cứt kìa!”
“Lần này chắc lại bị đánh bằng đít nữa cho xem!”

Khương Ngu nghiến răng, hừ một tiếng:
“Hừ, lũ nhãi ranh, hôm nay các ngươi sẽ thấy sức mạnh của ta!”

Hắn lập tức hạ tấn, hai tay chắp sau lưng, mông hơi rung rung, tụ khí toàn thân. Không khí xung quanh dày đặc, lá cây rơi rụng, gió cuốn xoáy tròn.

“BỦM —— BẸP —— BÙM ——” 💨⚡

Một luồng khí vàng phụt ra, phóng thẳng vào tảng đá bên đường. Tiếng nổ chấn động, tảng đá to bằng cái nhà nát vụn thành bụi. Đất trời rung chuyển, gà vịt hoảng loạn kêu quang quác, bay tán loạn. 🐔

Dân làng chết lặng, há hốc mồm. Một ông già run rẩy quỳ xuống:
“Trời ơi… đây chính là Đít Thần Công trong truyền thuyết! Khương Ngu đã luyện thành rồi!!!”

Khương Ngu ngửa mặt cười vang:
“Ha ha ha! Giang hồ này, từ nay sẽ phải gọi ta là… Hậu Khí Thần Tôn!”

———————–

Chương 6 – Thiếu hiệp Trương Kiếm Lâm

Một buổi sớm tinh mơ, khi Khương Ngu đang ngồi xổm giữa chợ, thử nghiệm chiêu “Liên Hoàn Bủm Bẹp”, thì bóng một thiếu hiệp cưỡi bạch mã xuất hiện. Áo bào trắng phất phơ, kiếm bên hông sáng loáng.

Người ấy hô to:
“Khương Ngu! Võ công tà dị, hôi hám của ngươi đã khiến giang hồ loạn lạc. Hôm nay ta, Trương Kiếm Lâm – đệ tử Võ Đang, đến đây để trừ hại cho dân!” ⚡

Dân làng vỗ tay reo hò, nhưng vẫn đứng cách xa vài trượng vì sợ “ám khí” vô hình từ Khương Ngu.

Khương Ngu ngẩng mặt cười khanh khách, bụng phập phồng:
“Ha ha ha! Võ Đang à? Được, để ta cho ngươi nếm thử tuyệt chiêu mới luyện thành – Hậu Khí Phong Bạo!!!” 💨💥

Hắn hạ tấn, mông rung dữ dội. Chỉ nghe:
“Bủm! Bủm! Bủm! BẸP!!!”

Luồng khí vàng phụt ra thành cột xoáy, lao thẳng về phía Trương Kiếm Lâm.

Thiếu hiệp không nao núng, rút kiếm vung một vòng tròn sáng rực, hét lớn:
“Thái Cực Kiếm Trận – Khai!!!” ⚔️

Khí kiếm và khí đít va vào nhau giữa không trung. Một bên thơm mát thanh khiết, một bên tanh hôi nồng nặc. Cả quảng trường như biến thành lò luyện ngũ vị.

Dân chúng bịt mũi, có kẻ nôn thốc nôn tháo:
“Trời ơi… đây là trận quyết đấu kinh khủng nhất trong lịch sử!” 🤮

—————————————–

Chương 7 – Trận chiến kinh thiên động địa

Khí đít và khí kiếm va vào nhau, tạo thành cơn lốc xoáy khủng khiếp. Một bên là ánh sáng bạc lấp lánh, một bên là khói vàng mịt mù. Trời đất rung chuyển, chim chóc bay loạn, chó mèo tru rít inh ỏi. 🐕🐓

Khương Ngu gào lớn:
“Ngươi đỡ nổi bao nhiêu chiêu? Hãy nếm tiếp — Liên Hoàn Bủm Bẹp – Cửu Trùng Tiễn!!!” 💨💨💨

Liền sau đó, từ hậu môn hắn phóng ra chín luồng khí bủm liên tiếp, tiếng nổ vang dội như pháo hoa đêm giao thừa:
“Bùm! Bẹp! Bủm! Bẹp! Bùùùm!”

Trương Kiếm Lâm mồ hôi đầm đìa, múa kiếm thành vòng tròn, miệng niệm:
“Vô Cực sinh Thái Cực, Thái Cực hóa Vạn Kiếm!”

Ánh kiếm hóa thành vô số cánh hoa bạc, lao thẳng vào cột khói vàng. Tiếng nổ ầm ầm dội khắp thung lũng.

Người xem ngã rạp xuống đất, bụi bay mù mịt, mùi tanh xộc vào tận óc. Ai nấy vừa run vừa lẩm bẩm:
“Đây… đây là trận chiến giữa chính đạo và hắc đạo, giữa hương thơm và thúi nồng!” 🤯

Khi khói bụi tan đi, chỉ thấy Trương Kiếm Lâm mặt xanh lét, đứng không vững, tay ôm bụng ói mửa. Kiếm trên tay rơi xuống đất, ánh sáng dập tắt.

Khương Ngu vẫn đứng hiên ngang, bụng hơi xẹp lại, nở nụ cười đắc thắng:
“Ha ha ha! Khí ta đã át được kiếm ngươi rồi, tiểu tử!”

——————

Chương 8 – Điểm yếu chí mạng

Trương Kiếm Lâm gục xuống, mặt mày tái mét, mồ hôi tuôn như tắm. Dù thua trận, trong ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ dị.

Khương Ngu tiến lại gần, hất hàm cười ngạo:
“Thế nào, tiểu tử? Mùi vị Đít Thần Công có dễ chịu không? Ha ha ha!”

Trương Kiếm Lâm cắn răng, cố gượng đứng dậy, khàn giọng nói:
“Khương Ngu… công phu của ngươi tuy mạnh, nhưng ta đã nhìn ra… nhược điểm chí mạng!” ⚡

Khương Ngu sững lại:
“Cái gì?! Nói mau!”

Trương Kiếm Lâm cười khẩy, chỉ tay vào bụng hắn:
“Đít Thần Công lợi hại nhờ khí tích tụ… nhưng một khi ngươi đã tung ra hết, bụng sẽ xẹp, hơi cạn. Trong khoảnh khắc đó, ngươi không thể phát thêm chưởng mới. Chính là thời điểm yếu nhất!”

Dân làng xôn xao:
“Đúng rồi! Ta để ý mỗi lần hắn bủm xong thì phải đứng thở phì phò, ôm bụng một lúc mới tiếp tục được!”

Khương Ngu nghe xong, mặt thoáng biến sắc, nhưng rồi lập tức gào lên át tiếng:
“Hừ! Cho dù ngươi biết nhược điểm, cũng đâu đủ sức sống sót để dùng nó!”

Hắn lại hạ tấn, mông rung bần bật, chuẩn bị phát chưởng tiếp.

Trương Kiếm Lâm, dù thua trận, vẫn bật cười ngạo nghễ:
“Khương Ngu! Rồi sẽ có người tận dụng khoảnh khắc đó để hạ gục ngươi. Ngươi chưa phải vô địch đâu!”

Nói xong, hắn phun một ngụm máu, ngã quỵ, nhưng nụ cười vẫn còn trên môi.

————————

Chương 9 – Tin đồn lan rộng

Sau trận chiến ở chợ, Trương Kiếm Lâm thua cuộc, nhưng câu nói cuối cùng của hắn đã trở thành tin đồn khắp nơi:
“Đít Thần Công – mạnh thì mạnh, nhưng khi bụng xẹp là thời khắc yếu nhất!”

Các môn phái nghe được, ai nấy đều mừng rỡ:
“Hóa ra cũng có kẽ hở! Không phải bất bại tuyệt đối!”

Thiếu Lâm lập tức triệu tập cao tăng để nghiên cứu Trận Phong Khí, dùng chuông chùa và tiếng mõ để làm loạn nhịp thở của Khương Ngu.
Võ Đang thì tìm cách luyện Thanh Tâm Đạo Pháp, hít mùi hôi mà không nao núng.
Còn Cái Bang… họp ngay 108 bang chủ lại bàn bạc, bởi vốn dĩ họ sống chung với mùi hôi lâu năm, có thể là khắc tinh thiên nhiên.

Trong khi đó, Khương Ngu cưỡi lừa đi khắp nơi, thách thức giang hồ, bụng càng ngày càng phình to, tiếng bủm vang vọng khắp núi rừng. Người đời đặt cho hắn biệt hiệu mới:

👉 “Đít Ma Vương”.

———————————–

Chương 10 – Đít Ma Vương xuất thế

Tin đồn về nhược điểm của Khương Ngu lan khắp bốn phương, nhưng càng lan, hắn càng hung hãn.
Khắp nơi hắn đi qua, cây cỏ héo rũ, gà vịt bỏ chạy, trẻ con khóc thét.

Một ngày nọ, hắn dựng cờ, ngồi trên đỉnh núi Phân Sơn, hét vang:
“Thiên hạ hãy nghe đây! Từ nay ta là Đít Ma Vương! Kẻ nào dám chống, chỉ một bủm là tiêu tan tàn phách!”

⚡ Bủm! Bẹp! ⚡
Tiếng chưởng vang động cả sơn cốc, đá vỡ, chim bay tán loạn.

Các môn phái nghe tin mà chấn động:

  • Thiếu Lâm triệu tập La Hán Trận.
  • Võ Đang luyện gấp Ngọc Hư Tâm Pháp.
  • Hoa Sơn, Nga Mi, Côn Luân đều cử cao thủ xuống núi.

Đặc biệt, trong bóng tối xuất hiện một bí ẩn: Bí kíp Phong Đít Ấn, được truyền rằng do tổ sư phái Vô Hậu lưu lại. Chỉ cần luyện thành, có thể phong kín luồng khí hắc ám, khiến Đít Ma Vương mất hết tuyệt kỹ.

Trong võ lâm bắt đầu truyền câu đối:

“Khương Ngu tung chưởng bủm bẹp, thiên hạ loạn;
Phong Đít Ấn một khi hiện, ma vương diệt.”

————————–

Chương 11 – Anh hùng xuất hiện

Giữa lúc võ lâm đang hỗn loạn vì Khương Ngu, trên đỉnh núi Vô Hậu bỗng xuất hiện một thiếu hiệp tên Lâm Phong.

Lâm Phong vốn mồ côi, thuở nhỏ từng bị làng xóm ruồng bỏ vì… mắc bệnh “trơ mũi”, ngửi mùi hôi cũng không hề hấn gì. Một ngày nọ, khi lang thang trong rừng, chàng nhặt được một cuốn tàn thư cũ rách, trên bìa ghi bốn chữ:

👉 “Phong Đít Thần Ấn”

Lâm Phong ngày đêm khổ luyện, khắc sâu từng câu từng chữ. Công phu này không dùng khí, không dùng lực, mà dùng ý chí thanh khiết để khóa chặt luồng hắc khí đối thủ.

Trong lúc đó, các môn phái tụ họp tại thành Lạc Dương bàn kế:

  • Thiếu Lâm nói: “Phải hợp sức mới mong thắng nổi Đít Ma Vương.”
  • Võ Đang đáp: “Không! Chỉ có kẻ luyện được Phong Đít Ấn mới đủ sức đối đầu.”
  • Cái Bang vỗ bụng cười: “Khương Ngu bủm mạnh thật, nhưng chúng ta chịu mùi lâu rồi, chẳng hề gì. Để bọn ta đi trước thăm dò cũng được.”

Tin tức về Lâm Phong và bí kíp bắt đầu rò rỉ, lan đến tai Khương Ngu.

Ma Vương cười rống, bụng rung rinh:
“Haha! Một thằng nhóc mũi trơ dám chống lại ta sao? Được! Ta sẽ nghiền nát nó bằng Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu!

—————————–

Chương 12 – Giao chiến lần đầu

Đêm trăng sáng, tại bờ sông Hoàng Hà, Lâm Phong cuối cùng đối mặt với Khương Ngu.

Khương Ngu cởi trần, bụng phình căng như trống, tay chống nạnh, hét vang:
“Tiểu tử! Nghe danh Đít Ma Vương mà dám ra mặt? Ngươi không biết sống chết rồi!”

⚡ “Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Khương Ngu!!!” ⚡
Bủm! Bẹp! Bủm bẹp!
Một luồng khí hắc ám bắn ra, sóng sông dậy tràn, cá chết nổi trắng bụng.

Nhưng Lâm Phong không hề nao núng, chắp tay thi lễ:
“Khương Ngu! Bấy lâu ngươi gieo tai họa khắp võ lâm, hôm nay ta sẽ thử sức với ngươi một phen!”

Chàng vận khí, từ lòng bàn tay tỏa ra một luồng sáng trong suốt, như hư như thực. Đó chính là Phong Đít Ấn.

Luồng sáng ấy gặp phải luồng khí hắc ám thì lập tức hút chặt lại, như thể trời đất vốn sinh ra để khắc chế lẫn nhau.

Khương Ngu thoáng biến sắc:
“Cái gì?! Sao lại có kẻ phong bế được đít lực của ta?!”

Lâm Phong mỉm cười:
“Võ công thiên hạ không gì bất bại. Đít ngươi tuy mạnh, nhưng chẳng thể vượt được thiên đạo.”

Hai người quần nhau giữa bờ sông, khí hắc và ánh sáng va chạm, sóng nước tung cao mấy trượng. Dân làng ở xa chỉ thấy ánh sáng bùng lên, xen lẫn tiếng bủm bẹp kinh thiên động địa.

!!” ⚡💨

———————–

Chương 13 – Trận chiến dang dở

Tiếng nổ vang trời, sóng nước cuồn cuộn. Mùi hắc khí và luồng sáng thanh khiết quấn lấy nhau như long hổ tranh hùng.

Khương Ngu đỏ mặt tía tai, gầm lên:
“Tiểu tử! Đít lực của ta vô song, ngươi tưởng chút ánh sáng què quặt kia khắc chế được sao?!”

Hắn hạ thấp tấn, bụng phình thêm, mông rung bần bật.
⚡ “Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Khương Ngu!!!” ⚡
Bủm bủm bẹp bẹp liên hoàn!

Không khí xung quanh như bị xé toạc, cây cối bên bờ sông trụi lá, đá vỡ vụn.

Nhưng Lâm Phong vẫn đứng vững, hai tay kết ấn, miệng niệm chú:
“Thanh khiết chi ý, phong bế tà môn —— Phong Đít Ấn!”

Một vòng sáng bao bọc lấy thân chàng, chặn đứng luồng hắc khí. Mùi hôi hám bị giữ lại, không thể lan tỏa.

Khương Ngu trợn tròn mắt, lần đầu tiên cảm thấy đít lực bị chặn đứng. Hắn gào lên phẫn nộ:
“Không thể nào!!!”

Thế nhưng, bụng hắn đã cạn hơi, tạm thời không thể tung thêm chưởng. Nhớ lại lời Trương Kiếm Lâm, hắn biết mình đang ở khoảnh khắc yếu nhất.

Lâm Phong lập tức lao tới, song chưởng đánh thẳng vào ngực hắn.
Ầm!
Khương Ngu lảo đảo lùi mấy bước, suýt ngã xuống sông.

Dù vậy, Ma Vương vẫn cười khùng khục:
“Tiểu tử… lần này ngươi thắng may mắn thôi. Nhưng lần sau, khi ta luyện thành Đít Thần Công tầng thứ chín, thì thiên hạ này… chẳng ai phong nổi ta nữa!”

Nói rồi hắn tung mình nhảy xuống sông, lặn mất hút vào màn đêm, để lại tiếng vang vọng:
“Ngày tái đấu… sẽ đến sớm thôi!”

Lâm Phong nhìn theo, ánh mắt kiên định:
“Khương Ngu, ta chờ ngươi.”

————————

Chương 14 – Ma Vương bế quan

Sau trận thua ở bờ sông Hoàng Hà, Khương Ngu cắn răng nuốt hận, chui xuống một hang động sâu trong núi Phân Sơn.

Hắn dựng bia đá, khắc bốn chữ to tướng:
👉 “Đít Thần Động”

Rồi bắt đầu bế quan luyện tầng cuối cùng của tuyệt kỹ: Đít Thần Công tầng thứ chín – Vạn Bủm Quy Tông.

Trong hang, tiếng nổ “bủm bẹp” vang động ngày đêm, chim thú quanh vùng chết sạch, cây cỏ héo khô, cả dòng suối gần đó chuyển sang màu vàng đục.

Tin tức này nhanh chóng lan khắp giang hồ:

  • Thiếu Lâm kinh hãi: “Nếu hắn thành công, e cả chùa cũng không giữ nổi!”
  • Võ Đang trầm ngâm: “Phong Đít Ấn chưa hoàn thiện, Lâm Phong còn phải luyện thêm.”
  • Cái Bang thì… sung sướng: “Trời ạ, có cơm ăn rồi! Hắn nổ nhiều thế thì tha hồ chịu trận!”

Trong khi đó, Lâm Phong quay về núi Vô Hậu, tiếp tục tu luyện để nâng cấp Phong Đít Ấn lên tầng cao hơn – gọi là Phong Hậu Ấn (ấn phong cả cửa sau lẫn luồng khí).

Một đêm, giữa trời đầy sao, Lâm Phong ngồi thiền thì nghe trong gió vọng lại tiếng bủm trầm đục từ xa. Đít Ma Vương dù đang bế quan, vẫn có thể khiến thiên địa rung động.

Chàng mở mắt, thì thầm:
“Khương Ngu… ngày ngươi phá quan thành công, chắc chắn sẽ là ngày sinh tử quyết đấu của cả võ lâm.”

———————

Chương 15 – Võ lâm hội tụ

Tin tức Khương Ngu sắp phá quan thành công lan ra như lửa cháy đồng. Cả võ lâm chấn động.

Tại thành Lạc Dương, các đại môn phái tụ tập trong võ đường rộng lớn:

  • Thiếu Lâm cử 18 La Hán, tay cầm tràng hạt, chuẩn bị lập trận “Kim Cang Phong Khí”.
  • Võ Đang đưa ra bảy đạo sĩ, luyện thành “Thất Tinh Thanh Tâm Trận”, chuyên để tịnh hóa uế khí.
  • Nga Mi đem theo những nữ hiệp giỏi về pháp khí, trong tay cầm quạt hương sen, hi vọng át được mùi hôi.
  • Cái Bang thì kéo đến đông như kiến, ai cũng hô hào: “Mùi hôi thì đã sao? Bọn ta sống với nó từ nhỏ!”

Lâm Phong bước vào, tay ôm cuốn tàn thư Phong Hậu Ấn. Không khí lặng xuống. Ai nấy đều biết: trong cuộc chiến này, chàng chính là người quyết định.

Bang chủ Cái Bang đứng dậy, cười ha hả:
“Lâm thiếu hiệp, võ công của ngươi khắc chế được Khương Ngu, chúng ta xin dốc hết sức hộ trợ. Ngươi chỉ cần tìm thời cơ, tung ra Phong Hậu Ấn, phong bế tận gốc cái đít của hắn!”

Chúng nhân gật đầu đồng ý. Võ lâm lần đầu tiên trong trăm năm qua hợp sức, chỉ vì một kẻ —— Đít Ma Vương.

Đúng lúc ấy, mặt đất bỗng rung chuyển. Từ hướng Phân Sơn vọng lại một tiếng nổ vang trời:
⚡💨 BÙMMMM BẸPPP!!! ⚡💨

Cả bầu trời vàng vọt, mây đen tụ lại, sấm chớp giáng xuống như thiên phạt.

Một đạo hắc khí hình long cuộn lên tận mây xanh.
Khương Ngu đã phá quan thành công.

Hắn ngửa mặt cười điên dại, tiếng cười vang vọng tám trăm dặm:
“Hahaha! Đít Thần Công tầng thứ chín – Vạn Bủm Quy Tông đã thành! Võ lâm này, chuẩn bị run rẩy đi!”

—————————-

Chương 16 – Ma Vương xuất quan

Tiếng cười của Khương Ngu vang vọng khắp trời đất, như báo hiệu điềm gở. Tin hắn luyện thành Vạn Bủm Quy Tông nhanh chóng lan khắp nơi.

Ba tháng sau, trên quảng trường thành Lạc Dương, Đại Hội Anh Hùng được tổ chức. Hàng ngàn võ lâm nhân sĩ tụ họp: Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Cái Bang, Hoa Sơn, thậm chí cả những môn phái nhỏ bé cũng kéo tới, chỉ với một mục đích: hợp sức diệt Đít Ma Vương.

Giữa quảng trường, một chiếc ghế đá lớn đặt sẵn, trống không. Mọi người thì thầm:
“Nghe nói hôm nay Khương Ngu sẽ tự đến… liệu có thật không?”

Đúng giờ ngọ, mặt đất bỗng rung chuyển. Từ xa, một bóng người tiến lại, bụng phình như trống, mỗi bước chân là một tiếng bụp bụp vang rền.

Khương Ngu xuất hiện, khoác áo đen, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn ngồi phịch xuống ghế đá, vỗ bụng cười:
“Hahaha! Các ngươi gom lại đây để giết ta ư? Hay là gom lại để ngửi hôi một thể?”

Dứt lời, hắn vỗ mông một cái:
⚡💨 BỦMMMM BẸPPP!!! ⚡💨
Luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, cả quảng trường rung lắc, hàng trăm người té ngã.

Chúng nhân hoảng loạn, chỉ có vài cao thủ đứng vững. Bang chủ Cái Bang bịt mũi, hét lớn:
“Đít Ma Vương! Ngươi tàn ác vô đạo, hôm nay chính tà võ lâm hợp sức, quyết không tha cho ngươi!”

Khương Ngu nhếch mép cười khinh:
“Được thôi, ai dám ra trước, ta cho nếm thử Vạn Bủm Quy Tông!”

Không khí căng như dây đàn. Lúc này, một bóng áo trắng từ xa phi thân tới, nhẹ nhàng đáp xuống giữa quảng trường. Chính là —— Lâm Phong.

Ánh mắt chàng sáng rực, tay kết ấn, giọng kiên định:
“Khương Ngu, hôm nay ta đến để chấm dứt tai kiếp này.”

——————————–

Chương 17 – Quần hùng hợp sức

Giữa quảng trường Lạc Dương, tiếng gió rít, cờ phướn tung bay. Khương Ngu ngồi phịch trên ghế đá, bụng rung lên nhịp nhàng, khí hắc bốc ngùn ngụt.

Bang chủ Cái Bang hét lớn:
“Huynh đệ! Xông lên!”

Một trăm tám vị đệ tử Cái Bang đồng loạt lao tới, tay cầm gậy trúc. Họ vừa xông vừa gào:
“Ăn mày không sợ hôi!!!”

Khương Ngu chỉ nhếch mép, bụng phình to, rồi ——
⚡💨 BỦM BẸPPP!!! ⚡💨
Một luồng sóng đen cuốn ra như bão. Hơn nửa số đệ tử ngã vật xuống, lăn lộn vì choáng váng.

Ngay lập tức, Thiếu Lâm lập trận La Hán, 18 vị hòa thượng đứng thành vòng tròn, miệng tụng kinh, tràng hạt va vào nhau phát ra tiếng leng keng át đi phần nào luồng khí uế.

Võ Đang cũng nhập trận, bảy đạo sĩ cùng múa kiếm, ánh kiếm sáng rực thành hình Thất Tinh, chém thẳng vào màn hắc khí.

Nga Mi nữ hiệp mở quạt hương sen, hương thơm tỏa ra, tạm thời trung hòa phần mùi hôi.

Cả quảng trường biến thành chiến trường hỗn loạn: ánh sáng, kiếm khí, tiếng tụng kinh, mùi hương… tất cả quần hùng hợp sức vây công Đít Ma Vương.

Thế nhưng, Khương Ngu chỉ cười ha hả, tay chống nạnh:
“Hahaha! Võ công các ngươi hay đấy… nhưng đủ để chặn được Vạn Bủm Quy Tông của ta sao?!”

Hắn hạ thấp tấn, bụng gồng lên, âm thanh rền rĩ vang vọng, báo hiệu sắp tung tuyệt chiêu hủy thiên diệt địa.

Giữa lúc mọi người kinh hãi, một bóng trắng lao thẳng vào tâm trận —— chính là Lâm Phong.
Chàng hét vang:
“Khương Ngu! Hãy tiếp chiêu —— Phong Hậu Ấn!!!”

——————————

Chương 18 – Tuyệt kỹ đối quyết

Cả quảng trường im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn vào hai kẻ đối đầu: Khương NguLâm Phong.

Khương Ngu gầm vang, bụng phình như trống, mông rung bần bật:
⚡💨 “Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt chiêu —— Vạn Bủm Quy Tông!!!” ⚡💨
BỦMMMMM —— BẸPPPPPP!!!
Một luồng hắc khí khổng lồ, như hình con rồng đen, gào thét lao ra, cuộn trào trời đất. Đá nứt, nhà sập, mùi hôi lan xa mười dặm.

Lâm Phong đứng vững, hai tay kết ấn, ánh sáng thanh khiết bùng lên, bao bọc lấy toàn thân. Chàng hét lớn:
“Phong Hậu Ấn —— Khóa thiên địa, phong tuyệt uế khí!!!”

⚡🌪️💨
Một vòng sáng khổng lồ, như chiếc ấn trời, từ trên cao giáng xuống, chụp thẳng lấy luồng hắc khí rồng đen.

Hai luồng sức mạnh đối chọi —— ánh sáng và hắc khí cuộn xoáy, va đập đến mức không gian rung chuyển.

ẦMMMMMM!!!
Một tiếng nổ long trời lở đất, sóng xung kích hất tung hàng trăm người ra xa.

Khi khói bụi tan đi, người ta thấy Lâm Phong quỳ một gối, mồ hôi nhễ nhại, nhưng vẫn chống chọi được.
Khương Ngu thì thở hồng hộc, bụng xẹp đi rõ rệt, sắc mặt đỏ bừng.

Quần hùng vỡ òa:
“Phong Hậu Ấn quả nhiên khắc chế được Vạn Bủm Quy Tông!”

Khương Ngu gào lên, ánh mắt đỏ ngầu:
“Không! Không thể nào! Ta còn tuyệt chiêu cuối cùng… Đít Thần Công – Tận Diệt Thiên Địa!!!

——————————

Chương 19 – Đít Thần Công tuyệt chiêu cuối

Sau khi bị Phong Hậu Ấn chặn đứng, Khương Ngu mặt đỏ như gấc, gân xanh nổi đầy thái dương. Hắn ngửa mặt cười rống, tiếng cười vang vọng khắp Lạc Dương:

“Hahaha! Các ngươi tưởng dễ phong ta sao? Đây mới là đỉnh cao —— Đít Thần Công tầng cuối – Tận Diệt Thiên Địa!!!

Hắn xoay người, hạ mã tấn, bụng phình đến mức căng như quả cầu, da rạn nứt, gió cuốn xoáy quanh thân. Cả bầu trời tối sầm, mây đen tụ lại, sấm sét chớp giật.

⚡💨 BÙÙÙMMMMMMM —— BẸPPPPPPPPPP!!! ⚡💨
Một luồng hắc khí khủng khiếp phóng thẳng lên trời, mở ra lốc xoáy đen như muốn nuốt cả thành. Người dân trong bán kính mười dặm ngã quỵ, cây cối bật gốc, nước sông tràn lên như sóng thần.

Quần hùng sợ hãi, có kẻ run rẩy:
“Trời ơi… đây là sức mạnh hủy diệt thật sự…”

Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi, Cái Bang dồn toàn lực lập trận chống đỡ, nhưng vẫn bị ép lùi từng bước.

Trong tâm bão, chỉ còn Lâm Phong đứng thẳng, ánh mắt sáng rực. Chàng siết chặt tay, gầm lên:
“Nếu hắn dùng Tận Diệt Thiên Địa… thì ta cũng phải liều mạng! Phong Hậu Ấn, hãy nâng lên một tầng nữa —— Phong Thiên Ấn!!!

Trên trời bỗng xuất hiện một ấn sáng khổng lồ, như bàn tay của Thượng Thiên, từ từ giáng xuống, chuẩn bị khóa chặt luồng hắc khí tận diệt kia.

Cả võ lâm nín thở. Đây là trận quyết định —— hoặc là trời đất sạch sẽ, hoặc là chìm trong hôi thối vĩnh hằng.

———————————

Chương 20 – Phong Thiên Ấn quyết đấu Tận Diệt Thiên Địa

Trên bầu trời, ấn sáng khổng lồ từ từ giáng xuống, tỏa ra hào quang ngàn trượng, bao phủ cả thành Lạc Dương. Dưới đất, luồng hắc khí Tận Diệt Thiên Địa cuồn cuộn bốc lên, như muốn xé toạc bầu trời.

Ánh sáng và bóng tối va chạm ——
⚡💨🌪️💥
ẦMMMMMMMMMMMM!!!

Tiếng nổ long trời, sóng xung kích lan xa trăm dặm. Tường thành Lạc Dương đổ sập, đất rung núi chuyển. Người dân bị hất văng, quần hùng phải dựng chân khí hộ thân mới không bị nghiền nát.

Ở tâm bão, Lâm Phong đứng như núi, hai tay kết ấn, ánh sáng thanh khiết chảy quanh người. Gân xanh nổi trên trán, mồ hôi ròng ròng.
Khương Ngu thì toàn thân đỏ rực, bụng phình cực đại, hơi thở gấp gáp, hai mắt đỏ ngầu như thú dữ.

“Lâm Phong!” – hắn gầm lên – “Ngươi không thể nào chặn được ta! Cả thiên hạ này… sẽ chỉ còn lại mùi của ta thôi!!!”

Lâm Phong nghiến răng, hét lớn:
“Khương Ngu! Đít ngươi có mạnh đến đâu… cũng không thắng được lòng người muốn sống trong sạch!”

⚡🌟 PHONG THIÊN ẤN!!! ⚡🌟
Ấn sáng giáng thẳng xuống, ép luồng hắc khí Tận Diệt Thiên Địa dần co lại.

Khương Ngu tru lên đau đớn, bụng hắn nổ tung từng đợt sóng khí, mùi hôi loang ra khắp quảng trường, nhưng bị ánh sáng nghiền nát từng lớp.

Cả hai kẻ gồng hết sức. Đất dưới chân nứt toác thành khe sâu, trời trên cao tách mây lộ trăng.

Sau một khắc dài như cả thế kỷ ——
ẦMMMMM!!!
Luồng hắc khí bị ấn sáng nghiền nát, phát nổ tung trời.

Khương Ngu hộc máu, quỳ gối, nhưng vẫn cười điên dại:
“Hahaha… ngươi tưởng đã thắng sao? Đít Thần Công… vẫn chưa tới tận cùng đâu…”

——————————–

Chương 21 – Bí mật cuối cùng của Đít Thần Công

Khương Ngu quỳ giữa quảng trường tan hoang, máu chảy ướt đẫm, nhưng nụ cười vẫn điên dại.

Hắn ngẩng mặt lên, đôi mắt rực sáng như hai ngọn lửa đen:
“Các ngươi tưởng ép ta quỳ là thắng ư? Hahaha… Ta chưa bao giờ dùng đến… tuyệt kỹ biến thân!

Ngay sau đó, tiếng “ỌC ỌC ỌC” vang lên từ bụng hắn. Da thịt toàn thân rung chuyển, lưng gù cong lại, xương cốt kêu răng rắc.
⚡💨
Từ sau mông hắn mọc ra… hai chiếc sừng cong bằng khí hắc ám, như cánh quỷ uốn lượn. Bụng hắn phình to thành trống trận, da tím bầm, mùi xú uế nồng nặc đến mức cả quần hùng phải bịt mũi, mắt chảy nước.

Một cao thủ Cái Bang run rẩy:
“Trời đất… đây là… Đít Ma Vương chân thân!”

Khương Ngu cười khanh khách, giọng vang vọng khắp thành:
“Từ nay, ta không còn là Khương Ngu nữa… mà là —— Đít Ma Tôn! Một khi ta hoàn toàn bộc phát, cả thiên hạ sẽ phải ngập chìm trong màn uế khí ngàn đời!”

🌪️💥 Một cơn lốc đen xoáy lên tận mây, cuốn bay mái ngói, nhổ cả cột đồng, nghiền nát tượng đá.

Lâm Phong cau mày, hơi thở nặng nề. Chàng biết rằng, nếu Khương Ngu thực sự hóa Ma, thì ngay cả Phong Thiên Ấn cũng khó lòng trấn áp.

Giữa cơn hỗn loạn, một bóng áo trắng xuất hiện từ xa —— một thiếu nữ bí ẩn, tay cầm trường kiếm phát sáng. Nàng nhìn Lâm Phong, nhẹ giọng nói:
“Muốn thắng hắn… chỉ có một cách. Ngươi phải hợp lực cùng ta, dùng Thiên Tịnh Kiếm để phong ấn vĩnh viễn.”

Khương Ngu gầm lên:
“Hahaha! Cứ đến đi! Xem ai thắng —— Ma Đít hay Thiên Kiếm!”

———————————–

Chương 22 – Liên thủ Thiên Tịnh Kiếm và Phong Thiên Ấn

Khắp quảng trường chỉ còn khói bụi, gạch đá tan hoang. Trong cơn lốc đen, thân ảnh khổng lồ của Đít Ma Tôn sừng sững, đôi mắt đỏ rực, mỗi bước đi như khiến đất rung chuyển.

Người dân bỏ chạy tán loạn. Quần hùng võ lâm bị ép lùi xa, nhiều kẻ ngã quỵ vì không chịu nổi xú khí nồng nặc.

Chỉ có Lâm Phong và thiếu nữ áo trắng vẫn đứng vững.

Thiếu nữ đưa tay lên trời, trường kiếm trong tay phát sáng, tỏa ra luồng khí trong lành, mùi hương thanh khiết như gió sớm mai xua tan đi lớp uế khí dày đặc.

“Ta là Diệp Tuyết Vân – truyền nhân cuối cùng của Thiên Tịnh Kiếm. Chỉ khi hợp nhất với Phong Thiên Ấn của ngươi, mới có thể phong ấn được hắn.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định.
“Được! Chúng ta cùng thử, cho dù liều mạng.”

⚡⚡⚡

Hai người đứng song song.

  • Lâm Phong vận chân khí, kết ấn, Phong Thiên Ấn sáng rực trên không.
  • Diệp Tuyết Vân múa kiếm, kiếm quang tỏa thành muôn tia, hợp lại thành Thiên Tịnh Kiếm Ảnh.

Cả quảng trường như biến thành chiến trường của thần và ma.

Đít Ma Tôn gầm lên:
“Các ngươi muốn phong ta? Mơ tưởng!!!”
Hắn quăng ra một luồng uế khí đen đặc, như một con quái xà khổng lồ lao thẳng tới.

🌪️💥
Ngay khoảnh khắc đó —— Phong Thiên Ấn và Thiên Tịnh Kiếm hợp nhất, hóa thành Ấn Kiếm Song Tuyệt, sáng chói lòa, xé toạc bóng tối.

ẦMMMMMMMMM!!! ⚡✨

Ánh sáng va chạm với hắc khí, nổ tung trời. Sóng chấn động lan khắp Lạc Dương, khiến trời đất rung lắc.

Trong quầng sáng, tiếng hét của Khương Ngu vang vọng:
“KHÔNGGGG!!! Ta là Ma Tôn! Không ai có thể nhốt ta lại!!!”

Thân ảnh hắn bị ép lùi, da nứt toác, uế khí loãng dần… nhưng vẫn còn chống cự, chưa hoàn toàn sụp đổ.

————————————

Chương 23 – Hồi Quang Phản Chiếu, Đít Ma Tôn phản công cuối cùng

Ánh sáng từ Ấn Kiếm Song Tuyệt bao phủ cả bầu trời. Lạc Dương như được tẩy rửa, gió mát ùa về, mùi uế khí dần tan biến.

Quần hùng thở phào nhẹ nhõm, nhiều người tưởng như trận chiến đã kết thúc. Nhưng ——

⚡💥
Một tiếng nổ chấn động vang lên từ tâm quầng sáng.
Cả đất trời rung chuyển, và trong biển sáng ấy, một bóng người khổng lồ vẫn còn đứng!

Đó là Đít Ma Tôn, nhưng hình dạng đã biến đổi:

  • Cơ thể hắn nhỏ gọn lại, không còn phình to vô lối.
  • Ánh mắt hắn sáng rực, đôi sừng khí đen hóa thành hai lưỡi đao cong.
  • Mông hắn phát sáng tím, từng vòng khí xoáy vây quanh, tụ thành một lực lượng mới.

Hắn cười khùng khục:
“Các ngươi tưởng đã phong ta sao? Hahaha! Đây mới chính là —— Hồi Quang Phản Chiếu! Khi thân ta gần bị diệt, sức mạnh trong đít sẽ bùng nổ gấp mười lần!”

⚡🌪️
Một cú chưởng từ… sau lưng hắn bắn ra, thổi bay cả một dãy tường thành còn sót lại, để lại hố sâu mấy chục trượng.

Quần hùng thất sắc, ai nấy đều run rẩy.
Một trưởng lão Võ Đang thốt lên:
“Trời ạ… đây đã không còn là võ công nữa, mà là sức mạnh tà ma!”

Lâm Phong và Diệp Tuyết Vân đồng loạt lùi lại vài bước.
Diệp Tuyết Vân nghiến răng:
“Không xong rồi… sức mạnh của hắn đang vượt ngoài dự đoán.”

Lâm Phong ánh mắt rực lửa:
“Nếu hắn có Hồi Quang Phản Chiếu, vậy chúng ta cũng phải đánh cược hết mình. Cái giá… có lẽ sẽ là sinh mạng.”

Đít Ma Tôn giơ hai tay, khí đen tụ lại thành cột trụ, gầm lên như sấm:
“ĐÓN LẤY —— Hắc Tuyệt Diệt Thế Chưởng!!!

Cả bầu trời tối sầm, mặt đất rung nứt, sóng khí cuồn cuộn chuẩn bị nuốt chửng tất cả.

———————————-

Chương 24 – Phong – Kiếm hợp nhất nghênh chiến Diệt Thế Chưởng

Bầu trời bị Hắc Tuyệt Diệt Thế Chưởng bao phủ, đen kịt như vực sâu. Gió cuốn rít lên từng hồi như tiếng gào thét của ma quỷ.

Cả thành Lạc Dương chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ mịt từ Ấn Kiếm Song Tuyệt đối kháng.

Lâm Phong và Diệp Tuyết Vân liếc nhau, cùng hiểu rằng:
👉 Nếu không tung ra tuyệt chiêu cuối cùng, e rằng hôm nay sẽ chẳng còn ai sống sót.

Diệp Tuyết Vân hét lớn:
“Lâm Phong! Hợp nhất chân khí đi! Dù tan xác cũng phải phong ấn hắn!”

Lâm Phong gật mạnh, hai tay kết ấn. Diệp Tuyết Vân đưa kiếm chĩa thẳng lên trời.

⚡🌟💨
Trong khoảnh khắc, ánh sáng của Phong Thiên Ấn hòa làm một với quang mang thanh khiết của Thiên Tịnh Kiếm.
Cả bầu trời bừng sáng, như mặt trời thứ hai bùng nổ.

Phong – Kiếm Nhất Thể! Thiên Địa Tịnh Phong Ấn!!!” – hai người đồng thanh hô vang.

Một luồng ánh sáng hình kiếm khổng lồ giáng xuống, bao quanh bởi ấn pháp xoáy tròn, tựa như thiên thần giáng trần.

⚡💥⚡💥
Kiếm Ấn khổng lồ lao thẳng vào Hắc Tuyệt Diệt Thế Chưởng.

Trời đất rung chuyển, âm thanh nổ vang long trời lở đất. Người dân từ xa mấy chục dặm cũng thấy ánh sáng xuyên mây trời, nghe tiếng sấm rền như tận thế.

Khương Ngu – giờ là Đít Ma Tôn – gầm lên:
“Khônggggg!!! Ta là vĩnh hằng! Không ai có thể diệt được ta!!!”

Nhưng kiếm quang sáng rực đã xuyên qua hắc khí, chém thẳng xuống thân hắn.
Máu và uế khí bắn tung tóe, thân thể Ma Tôn rung lắc dữ dội.

Một khe nứt ánh sáng mở ra, bắt đầu nuốt lấy cơ thể hắn.

———————————-

Chương 25 – Phong Ấn Vĩnh Hằng, kết cục của Đít Ma Tôn

Ánh sáng từ Thiên Địa Tịnh Phong Ấn rực rỡ đến mức xé toạc cả bầu trời đêm. Từng tầng mây cuộn xoáy bị hút vào luồng sáng, tạo nên một cột trụ rực cháy kéo dài từ mặt đất lên tận thiên không.

Đít Ma Tôn – Khương Ngu trong hình dạng ma – gào thét điên cuồng, cơ thể hắn bị xiềng chặt bởi những sợi xích ánh sáng mọc ra từ ấn pháp.
Mỗi lần hắn vùng vẫy, những sợi xích lại siết chặt, phát ra tiếng keng keng như ngàn lưỡi gươm đồng thanh.

“KHÔNGGGG!!! Ta chưa bộc phát hết sức mạnh!!! Ta còn tuyệt chiêu cuối cùng nữa!!!” – hắn rống lớn, đôi mắt đỏ rực chứa đầy sự tuyệt vọng.

Nhưng ánh sáng thanh khiết từ Thiên Tịnh Kiếm và sức mạnh áp chế của Phong Thiên Ấn đã bao phủ toàn bộ.
Mùi uế khí tan biến, thay vào đó là hương thơm thanh khiết, như gió xuân sau cơn mưa.

⚡✨ ẦMMMMMMM!!! ⚡✨

Thân thể khổng lồ của Ma Tôn nổ tung thành vô số mảnh vụn hắc khí. Những mảnh này ngay lập tức bị hút vào trong ấn pháp và khóa lại trong một phong ấn hình khối ngọc sáng, lơ lửng giữa không trung.

Lâm Phong và Diệp Tuyết Vân cùng hô vang:
Phong Ấn Vĩnh Hằng!

Ngọc sáng chói bùng lên, rồi rơi xuống đất, khắc sâu vào lòng thành một phù ấn cổ xưa.

Trận chiến chấm dứt.
Cả Lạc Dương yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ qua những bức tường đổ nát.

Quần hùng rơi lệ, có người quỳ xuống lạy tạ:
“Đa tạ Lâm công tử, Diệp cô nương! Võ lâm hôm nay… đã thoát kiếp nạn diệt thế.”

Nhưng ngay khi ai nấy tưởng yên bình đã trở lại, Diệp Tuyết Vân khẽ cau mày, thì thầm:
“Không… phong ấn này chỉ có thể giam giữ hắn… nhưng tuyệt đối chưa phải là kết thúc.”

Ánh mắt Lâm Phong sáng rực, nhìn vào phù ấn ngọc. Trong thoáng chốc, chàng nghe thấy một tiếng cười khẽ, mơ hồ vọng ra từ trong phong ấn:
“Khặc khặc… một ngày nào đó… ta sẽ trở lại…”

—————————————-

Chương 26 – Dấu hiệu Ma Khí phục sinh sau trăm năm

Sau trận đại chiến Lạc Dương, võ lâm trải qua một giai đoạn dài yên bình. Phong Ấn Vĩnh Hằng được thờ phụng như một thánh tích, ai nấy đều tin rằng Đít Ma Tôn đã bị giam giữ vĩnh viễn.

Thế nhưng, thời gian trôi qua…

Trăm năm sau.
Một đêm trăng mờ, gió bão gào thét trên vùng đất hoang ngoại thành Lạc Dương. Giữa lòng đất, phù ấn cổ xưa bắt đầu rung động.

Rắc… rắc…
Những đường nứt nhỏ li ti hiện lên trên mặt ngọc sáng, ánh sáng vốn thanh khiết dần vẩn đục, xen kẽ những tia sáng tím đen.

Dân làng quanh vùng bỗng thấy hiện tượng kỳ quái:

  • Trâu bò chết hàng loạt, xác thối không phân hủy.
  • Trẻ nhỏ nửa đêm khóc ré, miệng thốt ra những tiếng lạ.
  • Không khí ban ngày mù mịt, mùi tanh nồng như phân uế lan xa hàng dặm.

Các đạo sĩ và cao tăng khi đến điều tra đều thất kinh:
“Chẳng lẽ… phong ấn đang suy yếu?!”

Trong cơn gió, có kẻ nghe được tiếng cười ma quái vọng từ lòng đất:
“Khặc… khặc… các ngươi tưởng trăm năm đã xóa được ta sao? Một ngày không xa… Đít Ma Tôn sẽ tái sinh!

Tin tức lan nhanh. Giang hồ chấn động.
Các đại môn phái khẩn cấp họp lại, bàn cách củng cố phong ấn. Nhưng khi họ mở sách cổ để tìm lại bí quyết của Phong Thiên ẤnThiên Tịnh Kiếm, thì kinh hoàng phát hiện ——

👉 Bí kíp đã thất lạc, hậu nhân của Lâm Phong và Diệp Tuyết Vân cũng không rõ tung tích.

——————————————

Chương 27 – Võ lâm náo động, tìm hậu nhân để cứu thế

Sau khi tin phong ấn suy yếu lan khắp giang hồ, cả võ lâm rúng động. Các môn phái lớn nhỏ đều gửi đệ tử đi dò la tung tích về bí kíp thất lạc.

Trong đại điện Thiếu Lâm, phương trượng chắp tay niệm Phật:
“Đít Ma Tôn mà tái sinh, thiên hạ tất loạn. Muốn cứu, phải tìm ra hậu nhân của Lâm Phong và Diệp Tuyết Vân, kẻ có thể khởi động lại Ấn – Kiếm Song Tuyệt.”

Tại Võ Đang, chưởng môn thở dài:
“Trăm năm đã qua, dòng máu ấy sợ rằng đã thất tán. Nhưng thiên đạo không tuyệt đường người, ắt sẽ có dấu hiệu chỉ dẫn.”

🌌 Trong đêm, nhiều nơi xuất hiện điềm lạ:

  • Ở phương Nam, một thiếu niên nghèo khổ khi giận dữ, tay vô tình kết thành Phong Ấn thủ quyết, khiến cả thôn gió nổi mây vần.
  • Ở phương Bắc, một cô gái mồ côi khi múa kiếm trong mơ, kiếm quang tỏa sáng thanh khiết, xua tan uế khí quanh làng.

Tin đồn truyền đi:
👉 Hậu duệ của PhongKiếm đã xuất hiện!

Giang hồ lập tức dậy sóng. Kẻ chính phái muốn tìm họ để chống lại Ma Tôn, còn tà phái thì muốn giết đi để phong ấn thật sự tan rã.

Trong bóng tối, từ trong phong ấn nứt vỡ, tiếng cười trầm thấp lại vang vọng:
“Khặc khặc… tìm đi… càng tìm, các ngươi càng mở đường cho bản tôn trở lại!”

————————————-

Chương 28 – Hậu duệ Phong Ấn xuất thế

Phương Nam, vùng sông nước Cửu Long.

Có một thiếu niên tên Phong Dật, mồ côi cha mẹ, sống bằng nghề chèo đò. Dáng người gầy gò, tính cách chất phác, ít ai ngờ hắn mang trong người huyết mạch của Lâm Phong năm xưa.

Một đêm, trong lúc giúp dân làng dựng lại đê vỡ, hắn bực tức hét lớn, hai tay vô tình kết ấn.

🌪️⚡
Gió nổi lên ầm ầm, sóng sông cuộn trào, cả bờ đê sắp vỡ lại được sức gió ép chặt, ngăn nước tràn vào.

Dân làng kinh hãi, có kẻ quỳ xuống kêu:
“Đây là… thần nhân giáng thế!”

Nhưng tin tức lập tức lan đi, lọt tai cả chính phái lẫn tà phái.

Ngày hôm sau, trên bầu trời xuất hiện mấy bóng áo đen, đao kiếm sáng loáng. Một kẻ cười lạnh:
“Hậu duệ Phong Ấn rốt cục lộ diện. Giết hắn đi, để phong ấn suy yếu nhanh hơn!”

Phong Dật kinh hoàng, chưa từng luyện võ, chỉ biết chèo đò, nào chống nổi cao thủ giang hồ.

Đúng lúc lưỡi đao sắp chém xuống, bỗng có một thiếu nữ áo trắng xuất hiện, kiếm quang lóe lên, chặn đứng đòn chí tử.

Nàng lạnh giọng:
“Các ngươi dám động tới huyết mạch của Thiên Tịnh Kiếm sao?”

Bọn áo đen biến sắc:
“Là… hậu duệ Kiếm Tịnh!!!”

Phong Dật ngơ ngác nhìn thiếu nữ, tim đập loạn. Không ngờ số phận mình đã gắn liền với một đại cuộc kinh thiên động địa.

—————————————

Chương 29 – Kiếm và Phong gặp nhau

Trăng sáng soi trên bờ sông. Thiếu nữ áo trắng đứng chắn trước mặt Phong Dật, thân ảnh mảnh mai nhưng kiếm quang sáng rực như thái dương, ép lùi cả nhóm sát thủ áo đen.

Bọn chúng nghiến răng, kẻ cầm đầu quát lớn:
“Hậu duệ Kiếm Tịnh… không ngờ lại xuất hiện cùng lúc với Phong Ấn! Giết cả hai, phong ấn sẽ tan nhanh hơn!”

⚡💥 Bọn áo đen đồng loạt xông lên.

Thiếu nữ áo trắng múa kiếm, mỗi đường kiếm vẽ thành vòng sáng trong trẻo, từng bóng người ngã gục trong tiếng kêu thảm.
Kiếm pháp của nàng không giống bất kỳ môn phái nào, thuần khiết, sắc bén, mang sức mạnh thanh tẩy.

Phong Dật nhìn mà choáng váng.
Hắn run rẩy:
“Cô… cô là ai?”

Thiếu nữ không quay đầu, chỉ đáp ngắn gọn:
“Ta là Tuyết Vân Nhi, hậu nhân đời thứ mười của Diệp Tuyết Vân.”

Nói đoạn, nàng xoay kiếm, một luồng sáng trắng vút ra, chém gãy binh khí của kẻ cầm đầu. Máu văng tung tóe, bọn áo đen còn lại kinh hãi tháo chạy.

Trận chiến vừa yên, Tuyết Vân Nhi lập tức xoay người, nhìn thẳng vào Phong Dật.
Ánh mắt nàng sắc lạnh:
“Ngươi là hậu duệ của Lâm Phong. Vận mệnh ngươi đã được định sẵn —— phải cùng ta hợp nhất Ấn – Kiếm Song Tuyệt, một lần nữa phong ấn Ma Tôn.”

Phong Dật sững sờ, chưa kịp hiểu hết, trong lòng đã dấy lên vừa sợ hãi, vừa kỳ lạ… một tia cảm giác không thể gọi tên khi đứng cạnh nàng.

Xa xa, gió đêm rít lên, mang theo tiếng cười khẽ vọng lại từ lòng đất:
“Khặc… khặc… cứ hợp nhất đi… càng hợp nhất, phong ấn càng lung lay…”

———————————-

Chương 30 – Phong Dật và Tuyết Vân Nhi lâm nạn

Sau đêm ác chiến bên bờ sông, tin tức về hai hậu duệ Phong – Kiếm lan truyền khắp võ lâm như gió bão.

  • Chính phái thì mừng rỡ, coi họ như kỳ vọng cứu thế.
  • Tà phái thì điên cuồng, muốn giết họ để phá phong ấn nhanh hơn.

Chỉ sau ba ngày, đầu của Phong Dật đã được treo giá trên chợ đen với phần thưởng bằng cả kho vàng.

🌌 Đêm nay, Phong Dật và Tuyết Vân Nhi cải trang, đi dọc con đường núi hoang vu. Nhưng bóng đen trong rừng đã theo sát.

“Ra đi!” – một tiếng quát vang lên.
Hơn hai chục hắc y nhân nhảy ra, bao vây tứ phía. Ánh mắt đỏ ngầu, sát khí nồng nặc.

Phong Dật hoảng hốt, thì thào:
“Lại nữa sao? Ta… ta đâu có làm gì mà giang hồ cứ muốn lấy mạng ta?”

Tuyết Vân Nhi liếc hắn, lạnh giọng:
“Bởi vì huyết mạch ngươi không phải để sống an yên. Ngươi sinh ra là để gánh lấy thiên hạ.”

⚔️💥
Bọn sát thủ đồng loạt lao tới.

Vân Nhi vung kiếm, kiếm quang như mưa, nhưng lần này kẻ địch đông hơn, lại có vài cao thủ chân chính.
Phong Dật bị ép vào vách núi, hoảng loạn tột cùng. Trong giây phút sinh tử, hắn bỗng nhớ lại hình ảnh đêm phá đê —— cơn gió từng nghe lệnh mình.

Hắn hét lớn, tay kết ấn theo bản năng.
🌪️⚡ ẦMMM!!!
Một luồng gió dữ dội bùng lên, cuốn phăng vài kẻ, máu me tung tóe.

Quần hùng xung quanh kinh hãi:
“Hắn… đúng là hậu duệ Phong Ấn! Không thể để sống sót!”

Cuộc chiến càng lúc càng khốc liệt, máu loang đầy mặt đất. Trong bóng tối xa xa, một bóng người thần bí đứng nhìn, khóe môi nở nụ cười lạnh:
“Hừ… cuối cùng thì trò chơi cũng bắt đầu rồi.”

———————————-

Chương 31 – Cao thủ thần bí xuất hiện

Máu chảy ròng ròng dưới ánh trăng. Phong Dật và Tuyết Vân Nhi đều đã kiệt sức, hơi thở nặng nề.
Đột nhiên ——

🌑 Một luồng khí đen từ xa cuộn tới, như mùi tanh hôi tử khí. Bọn sát thủ đang chực xông vào lập tức quỳ rạp xuống, run rẩy.

Một bóng người khoác áo choàng rách nát bước ra. Ánh mắt đỏ rực, giọng khàn đặc:
“Ha… ha… hậu duệ của Phong Ấn và Kiếm Tịnh… cuối cùng cũng ở trước mặt ta.”

Tuyết Vân Nhi siết chặt kiếm, trầm giọng:
“Ngươi là ai?”

Người kia ngửa mặt cười, âm thanh như sấm rền:
“Ta là Đoạn Hồn Cốc Chủ, truyền nhân đời thứ nhất… của Đít Ma Tôn!” ⚡

Nói dứt, hắn khẽ phất tay. Một cơn cuồng phong kèm theo mùi tanh nồng bủa vây. Đất đá nứt toác, cây cối gãy đổ.

Phong Dật cảm giác cơ thể run rẩy không kìm được, luồng khí đen như muốn chui vào từng lỗ chân lông.
Hắn gào lên:
“Thứ này… muốn nuốt ta sống!”

Đoạn Hồn Cốc Chủ cười khinh miệt:
“Đúng vậy. Máu của ngươi chính là chìa khóa mở toang phong ấn. Còn ngươi, nữ nhân Kiếm Tịnh —— sẽ là tế phẩm cuối cùng!”

⚔️💥
Tuyết Vân Nhi không đợi thêm, kiếm quang bùng nổ, đâm thẳng vào bóng áo choàng. Nhưng chỉ trong nháy mắt, mũi kiếm đã bị một bàn tay đen kịt chặn lại, kêu “keng!”
Tia lửa bắn tung tóe, song nàng bị đánh văng ra xa, máu phun ra khóe miệng.

Phong Dật hét toáng:
“Vân Nhi!!!”

Trong tuyệt vọng, luồng gió trong người hắn lại bùng phát, mạnh hơn bao giờ hết.
🌪️⚡
Gió xoáy tung trời, cuốn lấy cả Đoạn Hồn Cốc Chủ và Tuyết Vân Nhi.

Nhưng kỳ lạ thay —— bóng áo choàng chỉ đứng yên, cười lạnh, mắt lóe tia tà dị:
“Hừ… còn non lắm. Sức gió ấy chỉ đủ thổi… đèn dầu mà thôi.”

————————————-

Chương 32 – Gió nổi giữa trời đêm

Phong Dật bị lời mỉa mai xé toạc lòng tự tôn. Hắn nghiến răng, bàn tay run rẩy không ngừng kết ấn.
Máu từ mũi và miệng trào ra, nhưng hắn không dừng lại.

Trong đầu hắn vang vọng giọng nói xa xăm ——
“Hậu nhân của Lâm Phong… khi gió trong tim hòa cùng thiên địa, sẽ mở ra Phong Linh Thần Quyết…”

🌪️⚡
Gió đêm bỗng rít lên dữ dội, lá cây tung bay, đất đá xoay vòng. Cơ thể Phong Dật phát sáng, trên trán hiện ra phù ấn hình xoáy trôn ốc bằng gió.

Đoạn Hồn Cốc Chủ hơi khựng lại, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc:
“Không thể nào… hắn lại thức tỉnh nhanh đến vậy?”

Phong Dật gầm lên, hai tay mở rộng:
Phong Linh Thần Quyết – Bão Nộ Cửu Thiên!!!

💥🌪️💥
Một cơn bão khủng khiếp bùng phát, đất trời rung chuyển. Vách núi nứt toác, hàng chục sát thủ bị cuốn phăng, xương thịt nát bấy trong gió xoáy.

Tuyết Vân Nhi nằm gục, nhìn cảnh tượng ấy mà đôi mắt long lanh:
“Hắn… hắn thật sự là người thừa kế sức mạnh cổ xưa…”

Đoạn Hồn Cốc Chủ vẫn đứng vững, áo choàng rách tả tơi nhưng thân thể hắn không hề hấn. Hắn chỉ cười gằn, giọng vang như sấm:
“Khá lắm, nhưng vẫn chưa đủ! Cơn bão của ngươi chỉ là trò trẻ con trước sức mạnh Ma Tôn!”

Nói dứt, hắn tung chưởng.
☠️ Một làn khí đen khổng lồ như hồn ma hàng vạn vong hồn gào khóc ập tới, nuốt trọn cơn bão.

Phong Dật lập tức bị đánh bật, ngã quỵ xuống đất, máu phun ra thành vòi.
Gió tan, chỉ còn tiếng cười rùng rợn vang vọng khắp núi rừng.

————————————

Chương 33 – Ánh sáng trong đêm tối

Phong Dật nằm bất động trên mặt đất, máu nhuộm đỏ cả vạt áo. Cơn bão hắn dốc hết sinh mệnh để tạo ra vừa bị nuốt chửng, trong mắt chỉ còn tuyệt vọng.

Đoạn Hồn Cốc Chủ tiến từng bước, giọng lạnh như băng:
“Hậu duệ Phong Ấn… chỉ đến thế thôi sao? Ta sẽ lấy máu ngươi, mở lối cho Ma Tôn trở lại!”

☠️ Khí đen tỏa ra, từng bước của hắn khiến mặt đất mục rữa, cỏ cây héo úa.

Tuyết Vân Nhi gượng đứng lên, máu rỉ từ khóe môi, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực không hề dao động. Nàng đặt thanh kiếm trước ngực, thì thầm:
“Kiếm Tịnh… xin truyền cho con sức mạnh…”

🌌🌠
Trời đất bỗng sáng bừng. Kiếm của nàng phát ra quầng sáng trắng tinh khiết, thánh khiết đến mức bóng đêm xung quanh như bị đẩy lùi.

Đoạn Hồn Cốc Chủ khựng lại, gằn giọng:
“Không thể nào… ngươi thi triển được Kiếm Tịnh Thiên Quang? Đây là tuyệt kỹ chỉ Diệp Tuyết Vân mới dùng được!”

Tuyết Vân Nhi không đáp.
⚔️ Nàng bước tới, kiếm vung lên, từng đường sáng như sao băng rơi xuống.

Kiếm Tịnh Thiên Quang!!!

⚡💥🌌
Ánh sáng dội thẳng xuống, xua tan khí đen. Đoạn Hồn Cốc Chủ gầm lên, thân thể bị lửa trắng bao phủ, như bị hàng vạn lưỡi dao tinh khiết xuyên thủng.

Tiếng hét thảm thiết vang dội khắp núi rừng.

Phong Dật dù kiệt sức vẫn cố mở mắt, thấy bóng dáng Tuyết Vân Nhi giữa luồng sáng thần thánh, mái tóc bay tung, áo trắng rực rỡ như tiên nữ hạ phàm. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm giác được thứ gì đó trong lòng bùng nổ —— vừa kính sợ, vừa say đắm.

Đoạn Hồn Cốc Chủ nghiến răng, thân hình bốc khói đen mù mịt, cuối cùng bật cười dữ tợn:
“Hừ… các ngươi thắng được ta hôm nay… nhưng Ma Tôn sẽ không chờ lâu nữa. Hẹn gặp lại trong máu lửa!!!”

☠️ Hắn biến mất, chỉ để lại mùi tanh nồng và sự tàn phá khắp rừng núi.

——————————-

Chương 34 – Khởi hành tìm minh hữu

Chiến trường tan hoang, gió đêm rít lạnh. Phong Dật ngồi dựa vào tảng đá, hít thở dồn dập, còn Tuyết Vân Nhi quỳ bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn khẽ đặt lên vai hắn.

“Chúng ta… đã thắng rồi sao?” – giọng nàng run rẩy, ánh mắt vẫn hướng về khoảng không vừa bị bóng tối nuốt chửng.

Phong Dật lắc đầu, nhắm mắt:
“Chỉ là một phần. Đoạn Hồn Cốc Chủ không phải kẻ duy nhất. Hắn chỉ là tay sai. Nếu ‘Ma Tôn’ thật sự thức tỉnh… thì cả thiên hạ sẽ rơi vào biển máu.”

⚔️🌠
Ánh trăng soi xuống, vết thương hai người đỏ loang nhưng khí phách không hề suy giảm. Phong Dật gượng đứng dậy, rút kiếm cắm xuống đất, ánh mắt kiên định:

“Vân Nhi, ta và nàng… không thể đơn độc nữa. Giang hồ này còn nhiều người mang dòng máu chính nghĩa, hoặc chí ít là không muốn bị Ma Tôn thâu tóm. Chúng ta phải đi tìm họ.”

Tuyết Vân Nhi nhìn hắn, khẽ gật đầu. Trong đôi mắt trong trẻo, lần đầu lóe lên sự quyết tâm không kém gì Phong Dật:
“Đi thôi. Dù phải băng qua ngàn núi vạn sông, ta cũng theo huynh. Nếu muốn tìm minh hữu, vậy chúng ta sẽ dựng lên một minh hội chưa từng có trong lịch sử.”

🌄
Bầu trời dần sáng. Ánh bình minh nhuộm đỏ những mái ngói, chiếu xuống bãi chiến trường như xua tan tàn dư của bóng tối.

Hai người chỉnh lại hành trang, bước những bước đầu tiên rời khỏi Đoạn Hồn Cốc.
Đằng sau, tiếng gió hú như lời cảnh báo: trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

————————— Contine…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *